Tưởng vô phúc lấy phải vợ đoảng, ai ngờ...

19:44, Thứ Sáu, 30/10/2015 (GMT+7)

Tiếng đổ vỡ loảng xoảng trong bếp kinh động cả căn phòng, mọi người chay vào thì vợ tôi đang ngồi nức nở giữa đống chén bát vỡ.

Chúng tôi kết hôn đã được 1 năm. Tôi khá hài lòng với cuộc sống hôn nhân của mình vì vợ tôi là người phụ nữ thông minh, xinh đẹp, cư xử khéo léo duy chỉ có điều em không bao giờ học được chính là tính cẩn thận.

Điều này tôi khá rõ từ ngày tìm hiểu em. Trước khi kết hôn với tôi, em ở trọ một mình vì nhà em ở dưới quê. Em chẳng chịu nấu cơm bao giờ vì em cho rằng công việc đó rườm rà, phức tạp, em có một mình thì ra ngoài ăn cho nhanh. Nhưng em là người khá tâm lý. Biết tôi thích ăn đồ do chính tay người yêu nấu. Kỉ niệm ngày chúng tôi nhận lời yêu nhau, em quyết định trổ tài chiêu đãi tôi. 
Nhưng để có được bữa cơm ấy, căn bếp nhà em đã trở thành nỗi kinh hoàng khủng khiếp. Bát đĩa, xoong chảo bày khắp mọi nơi. Sàn nhà vương vãi nào rau củ, bột gia vị,... Nhưng điều đó chưa thực sự ám ảnh tôi. Những món ăn em làm cái quá mặn, cái lại không có chút hương vị nào. Nhưng cứ nhìn thấy cái dáng vẻ lóng ngóng và khuôn mặt tức cười của em khi làm bếp, tôi lại thấy đáng yêu kinh khủng. Vậy nên biết em vụng, tôi vẫn quyết tâm lấy em làm vợ.
Công việc nội trợ luôn là nỗi ám ảnh em. (Ảnh minh họa)
Công việc nội trợ luôn là nỗi ám ảnh em. (Ảnh minh họa)

Tới giờ tôi vẫn còn nhớ như in ngày em về ra mắt. Mẹ tôi đã biết em vụng về nên chẳng dám bắt em xuống bếp nấu nướng như các chị dâu tôi. Bà chỉ để em làm những công việc lặt vặt. Vậy mà, khi em vừa dọn chén bát thì tiếng đổ vỡ loảng xoảng trong bếp kinh động cả căn phòng, mọi người chay vào thì em đang ngồi nức nở giữa đống chén bát vỡ. Cũng may, mọi người ai cũng quý mến em nên chỉ cười đùa rồi trêu em bất cẩn. Tuy nhiên sống chung một nhà với cô vợ đoảng nhiều lúc cũng khiến tôi phát bực.

 Em không bao giờ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ được. Chén bát tôi cũng chẳng dám để em rửa vì sợ bể hết thì lại tốn tiền. Nấu ăn em cũng không biết nấu món gì ngoài trứng chiên và rau luộc. Thời gian đầu thì tôi thấy bình thường nhưng ăn mãi cũng phát chán. Đi làm về tôi đành tự tay vào bếp nấu nướng, em chỉ lăng xăng giúp việc bên cạnh. Em tuy đoảng nhưng rất chịu khó học hỏi và hòa đồng với những người trong gia đình. Em khéo léo ăn khóe nói, lại biết cách cư xử, quan tâm nên cả nhà tôi ai cũng quý mến, chẳng mấy ai đem chuyện em đoảng ra chê trách em, kể cả mẹ tôi. 

Đích thân mẹ tôi còn dặn em, nếu có thời gian rảnh qua mẹ dạy cho vài món khiến vợ tôi xấu hổ, đỏ bừng cả mặt. Tôi quyết tâm thay đổi tính đoảng ấy của em. Tôi đăng kí cho em học thêm một khóa nữ công gia chánh. Em đi làm về là tranh thủ đi học ngay. Chẳng than phiền vật vả hay mệt mỏi. Thời gian đầu em đi học về thấy đầu tóc rồi bù, chân tay sứt sẹo, thậm chí còn bị bỏng. Xót vợ lắm, tôi khuyên em dừng học nhưng em nhất quyết không nghe. Em nói em phải cố gắng, không để anh thất vọng.


Rồi khả năng nội trợ của em cũng khá hơn. Em có thể vừa nấu vừa dọn dẹp được, dù sau đó, tôi vẫn phải phụ giúp thêm. Đêm nào em cũng ngồi nhìn tôi ăn rồi liên tục hỏi tôi ăn có ngon không? Nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi, cánh tay lốm đốm vài vết bỏng, tôi lại thương em nhiều hơn. Có người thắc mắc tại sao tôi lại lấy vợ đoảng như em. Tôi trả lời rằng tôi yêu em vì chính cái đoảng ấy. Điểm tuyệt vời của em chính là em đã cố gắng sửa chữa khuyết điểm của bản thân vì những người yêu thương em. Tôi trân trọng em vì điều ấy. Nhiều lúc tôi thầm cảm ơn cuộc đời vì đã mang đến cho tôi một cô vợ đoảng như em!

Theo Mai Thủy
Một thế giới
Tin gốc